Plus de titres de Seachains
Description
Producteur : Seachains
Compositeur : Huỳnh Long Hải
Auteur : Huỳnh Long Hải
Arrangeur : Seachains
Paroles et traduction
Original
Alo, cục vàng gì đó?
Dạ mẹ, con yêu mẹ.
-Ờ, cảm ơn con. Ờ, có gì không con? -Mẹ đang ở đâu vậy?
Mẹ đi lộc, chuẩn bị đi lộc hả?
-Ờ, ai chở mẹ đi? -Ba chở.
-Dạ vậy thôi, bye bye mẹ nha. -Hả?
-Bye bye mẹ.
-Bye bye mẹ con là anh đâu mà bye bye đâu -rồi đó hả? -Dạ con đang ở Hà Nội. Dạ, bye bye mẹ nha.
-Ờ bye con. -Con yêu mẹ nhiều lắm.
Ờ, cảm ơn con nha.
Ờ cục vàng của mẹ, ca thành công nha con.
-Dạ.
-Cầm tấm bằng mười hai, tao kẹt vào trong sấp giấy trúng tuyển. Ba mẹ cho tao mở tiệc, mời anh em cùng ngồi cùng thuyền.
Tiễn tao đi Sài Gòn, đặt cho tao chuyến tám mười bốn rưỡi.
Trong tâm tư đầy nhiệt huyết từ Cần Thơ đi ra chốn người. Xe chạy đại lộ Đông Tây, quẹo về hướng Quận Tư.
Bốn tờ năm trăm ngàn và niềm tin trong tim cần giữ.
Cho tới khi bác sĩ thông báo là người thân tao có phần thần hư.
Nhưng thành phố này nuốt chửng tao mà không một phút nào chần chừ.
Chỉ vì tới cuối đời tao chỉ muốn mình quay về nhà với đống vinh quang. Đó là thứ duy nhất nó giống như thuốc cho mẹ bình tài.
Tao cũng có vài thằng đồng đội, đồng hướng cùng tao đồng cảm.
Uống cả chai cùng tao, sái cùng tao, cuốn và bán cùng tao đồng cam.
Khi tao mất đi hết sự bình tĩnh, đống hóa đơn tao đứng và đái xuống.
Đâu ai giúp được tao, nó chỉ muốn hít vào tao để giành lấy điều mong và cái muốn. Có những thứ vất vả còn khó hơn cả việc ngó thấy sao và hái xuống.
Là khi nhận lấy thiên chức trở thành đàn bà và buông cả đời con gái xuống.
Cho nên tao bước, bước, bước lên đỉnh vinh quang.
Cho nên tao bước, bước lên đỉnh vinh quang.
Dù da tao xước, lưng đau nhức, tâm tao vẫn trong khi vụn vỡ và tao vẫn bước, bước, bước lên đỉnh vinh quang.
Không phải vì định kiến, không phải để chứng minh vào điều vu vĩ và tao cứ bước, bước, bước lên đỉnh vinh quang.
Tao đứng trên đỉnh cao nhất, không hẳn để so một ai và chứng tỏ hơn, mà là đôi khi ở trên thiên đàng, mẹ tao sẽ nhìn thấy tao rõ hơn. Mẹ ơi!
Traduction en français
Bonjour, est-ce une pièce d'or ?
Oui maman, je t'aime.
-Oh, merci. Oh, il y a quelque chose ? -Où es-tu, maman ?
Maman, es-tu prête à avoir de la chance ?
-Ouais, qui va conduire maman ? - Papa conduit.
-Ça y est, au revoir maman. -Hein?
-Au revoir maman.
-Au revoir maman, c'est moi, mais au revoir, c'est ça ? - Oui, je suis à Hanoï. Oui, au revoir maman.
-Oh au revoir bébé. -Je t'aime beaucoup, maman.
Oh, merci.
Oh mon or, la chanson a été un succès.
-Oui.
- Titulaire d'un douzième diplôme, je me suis retrouvé coincé dans la pile des papiers d'admission. Mes parents m'ont laissé organiser une fête et ont invité mes frères à s'asseoir dans le même bateau.
Envoyez-moi à Saigon, réservez-moi un vol à 20 h 14 h 30.
Le cœur plein d'enthousiasme, j'ai quitté Can Tho et je suis allé vers d'autres personnes. La voiture roulait sur l’autoroute Est-Ouest, en direction du District Quatre.
Quatre cinq cent mille billets et la foi à garder dans votre cœur.
Jusqu'à ce que le médecin m'informe que mon parent avait un mauvais esprit.
Mais cette ville m'a englouti sans une seconde d'hésitation.
Tout simplement parce qu’à la fin de ma vie, je veux juste rentrer chez moi avec un tas de gloire. C'est la seule chose qui ressemble à un médicament pour les mères.
J'ai aussi quelques coéquipiers qui partagent mes sympathies.
Buvez toute la bouteille avec moi, buvez avec moi, roulez et vendez avec moi contre des oranges.
Quand j'ai perdu tout mon sang-froid, je me suis levé et j'ai fait pipi sur la pile de factures.
Personne ne peut m'aider, il veut juste respirer en moi pour obtenir ce qu'il veut et ce qu'il veut. Il y a des choses plus difficiles que de voir des étoiles et de les ramasser.
C'est quand on assume la vocation de devenir une femme et qu'on abandonne sa vie de fille.
Alors je fais un pas, un pas, un pas vers le sommet de la gloire.
Alors je marche, marche vers le sommet de la gloire.
Même si ma peau est égratignée, mon dos me fait mal, mon cœur est toujours brisé et je continue de marcher, de marcher, de marcher vers le sommet de la gloire.
Pas à cause de préjugés, pas pour prouver un mensonge et je continue simplement de marcher, de marcher, de marcher vers le sommet de la gloire.
Je me tiens sur le plus haut sommet, pas nécessairement pour me comparer à qui que ce soit et prouver que je suis meilleur, mais parfois au paradis, ma mère me voit plus clairement. Maman!