Plus de titres de Minh Hang
Plus de titres de Tóc Tiên
Description
Compositeur : DTAP
Auteur : DTAP
Paroles et traduction
Original
Em chưa ngỡ mỗi sáng trông bình minh. Em cô đơn ngắm hết ánh hoàng hôn.
Bao năm qua chỉ mong những nụ hôn đắm say. Thay vì những câu vô tâm.
Bông hoa sẽ tơ tơi khi được trao. Em lang thang đếm hết những tàn phai.
Bao năm qua đã khiến anh vùi chôn hết câu tâm tình. Để em một mình.
Hoa nhị đang héo úa trong -lặng thinh. -Những mùa gió lạnh như sự vô ý.
Những lời sát cạnh anh làm rơi cánh hoa. Muốn được yêu chiều anh xem là vô lý.
Em sẽ buông -cánh tay đó xa. -Một bông hoa xơ xác.
Mùa đông sang cánh hoa phai nhạt. Một bông hoa đã khác.
Là một bông hoa biết yêu mình hơn. Người mải mê ngôi sao sáng khắp nơi thiên hà.
Từ trên cao anh không trông thấy lối đi về nhà.
Người lặng im quên đi bóng những cánh hoa hồng. Một bông hoa không ai say đắm chẳng ai bươm chồng.
À la la la la la la la la la. À la la la la la la la la la la. À la la la la la la la la la.
Là bông hoa không ai chăm sóc chẳng ai bươm chồng.
Những cánh hoa rơi giữa nơi hoang mạc.
Những cánh hoa tàn giữa -nơi hoang mạc.
-Anh vẫn là người lớn vô tâm nên bao lâu nay lãng quên đi hoa hồng.
Hoa này chẳng được tưới không chăm nên hoa nay khô tím khô như xương rồng. Những sở hữu làm tình yêu như sa mạc.
Bông hoa không sống chịu không gian xa lạ. Khi nào anh biết nơi đâu là nhà? Em đã xa cách xa.
Những mùa gió lạnh như sự vô ý. Những lời sát cạnh anh làm rơi cánh hoa.
Muốn được yêu chiều anh xem là vô lý. Em sẽ buông cánh tay đó xa.
Một bông hoa xơ xác. Mùa đông sang cánh hoa phai nhạt.
Một bông hoa đã khác.
Là một bông hoa biết yêu mình hơn. Người mải mê ngôi sao sáng khắp nơi thiên hà.
Từ trên cao anh không trông thấy lối đi về nhà.
Người lặng im quên đi bóng những cánh hoa hồng. Một bông hoa không ai say đắm chẳng ai bươm chồng.
Bông hoa hồng ai bướm chồng? Bông hoa hồng không bướm chồng. Bông hoa hồng ai bướm chồng?
Bông hoa hồng em bướm chồng.
À la la la la la la la la la.
À la la la la la la la la la.
Traduction en français
Je ne m'attendais pas à voir le lever du soleil tous les matins. Je suis seul à regarder le coucher du soleil.
Toutes ces années, je n'ai voulu que des baisers passionnés. Au lieu de phrases insensées.
La fleur sera molle une fois donnée. J'ai erré en comptant tous les restes décolorés.
Toutes ces années lui ont fait enterrer tous ses sentiments. Laisse-moi tranquille.
La fleur d'étamine se fane en silence. -Les saisons froides et venteuses sont comme la négligence.
Les mots à côté de lui faisaient tomber les pétales de fleurs. Vouloir être aimé et choyé par lui semble déraisonnable.
Je vais lâcher ce bras. -Une fleur minable.
En hiver, les pétales des fleurs se fanent. Une fleur différente.
C'est une fleur qui sait s'aimer davantage. Les gens sont absorbés par les étoiles brillantes partout dans la galaxie.
D’en haut, il ne pouvait pas voir le chemin du retour.
Les gens restaient silencieux, oubliant l'ombre des pétales de roses. Une fleur que personne n’aime et que personne n’épouse.
Ah la la la la la la la la la. Ah la la la la la la la la la la. Ah la la la la la la la la la.
C'est une fleur dont personne ne prend soin et pour laquelle personne n'a de mari.
Les pétales de fleurs tombent au milieu du désert.
Les pétales de fleurs se fanent au milieu du désert.
-Tu es toujours un adulte sans cœur, alors tu as oublié les roses depuis si longtemps.
Cette fleur n'a pas été arrosée ni soignée, elle est donc maintenant violette et sèche comme un cactus. Les possessions font de l'amour un désert.
La fleur ne vit pas dans un espace inconnu. Quand saurez-vous où est la maison ? J'ai été loin.
Les saisons froides et venteuses sont comme la négligence. Les mots à côté de lui faisaient tomber les pétales de fleurs.
Vouloir être aimé et choyé par lui semble déraisonnable. Je vais lâcher ce bras.
Une fleur minable. En hiver, les pétales des fleurs se fanent.
Une fleur différente.
C'est une fleur qui sait s'aimer davantage. Les gens sont absorbés par les étoiles brillantes partout dans la galaxie.
D’en haut, il ne pouvait pas voir le chemin du retour.
Les gens restaient silencieux, oubliant l'ombre des pétales de roses. Une fleur que personne n’aime et que personne n’épouse.
À qui est le mari de la rose ? Une rose sans papillon. À qui est le mari de la rose ?
La rose est le papillon de mon mari.
Ah la la la la la la la la la.
Ah la la la la la la la la la.